Showing posts with label nghe. Show all posts
Showing posts with label nghe. Show all posts

Sunday, May 12, 2013

The Mark of Athena _ Chương 19

The Mark of Athena


Dấu hiệu Athena


Chương 19


Annabeth


tumblr_mgp5c83pBX1qf7q01o1_500


HỌ KHÔNG VỀ KỊP TỚI TÀU.
Nửa đường qua bến tàu, ba con đại bàng khổng lồ đáp xuống trước mặt họ. Mỗi con chở theo một biệt kích La Mã mặc áo tím quần bò với giáp vàng lấp lánh, gươm và khiên. Lũ đại bàng bay đi và tên La Mã đứng giữa, kẻ trông nhẳng nheo hơn hai gã kia nâng tấm giáp che mặt của mình lên.
“Hãy đầu hàng trước Rome!” Octavian rít lên.
Hazel rút thanh gươm kỵ sĩ của mình ra gầm gừ, “Cơ hội béo bở nhỉ, Octavian.”
Annabeth rủa thầm. Một mình gã, tên thầy bói giơ xương thì cô chả phiền, nhưng hai tên kia trông như những chiến binh dày dạn – to hơn, khỏe hơn nhiều loại mà Annabeth muốn vướng vô, đặc biệt do bởi Piper và cô chỉ được trang bị dao găm mà thôi.
Piper giương tay lên ra dấu xoa dịu. “Octavian, việc xảy ra ở trại đã bị sắp đặt. Chúng tôi có thể giải thích.”
“Chả nghe thấy cô nói gì cả!” Octavian la. “Sáp trong tai tụi này – đạt tiêu chuẩn để đấu với lũ Siren[1]. Giờ thì vứt vũ khí xuống và quay người lại từ từ để tôi còn trói tay mấy cô lại được.”
“Để em xiên gã một nhát,” Hazel lẩm bẩm. “Đi mà.”
Con tàu chỉ cách đó năm mươi b,ộ nhưng Annabeth chả thấy dấu hiệu gì của HLV Hedge trên boong. Chắc ông đang ở khoang dưới xem mấy cái chương trình võ thuật tổng hợp ngu ngốc của mình. Nhóm Jason sẽ chưa về cho tới lúc hoàng hôn và Percy chắc đang ở dưới nước, chẳng biết gì về cuộc xâm lăng. Nếu Annabeth lên được tàu, cô có thể dùng mấy cỗ nỏ phóng tiễn, nhưng chả có cách nào vượt qua được ba kẻ La Mã này cả.
Cô đang cạn dần thời gian. Lũ đại bàng lượn vòng trên đầu, kêu lên như đang báo với anh em của chúng: Này, có mấy đứa á thần Hy Lạp tươi ngon đàng này này! Annabeth không thấy cỗ phi xa[2] đâu nữa nhưng cô nghĩ nó cũng đâu đó gần đấy thôi. Cô phải nghĩ ra cái gì đó trước khi có thêm người La Mã tới.
Cô cần giúp đỡ…một kiểu tín hiệu báo nguy với HLV Hedge hay tốt hơn là – Percy.
“Này?” Octavian cao giọng. Hai tên bạn của gã vung gươm.
Rất chậm, chỉ dùng hai ngón tay, Annabeth rút con dao của mình ra. Thay vì thả rơi nó, cô ném nó ra xa hết mức có thể, xuống nước.
Octavian kêu lên the thé. “Làm thế làm quái gì hả? Tao có bảo ném đi đâu! Nó có thể làm bằng chứng. Hay chiến lợi phẩm nữa!”
Annabeth ngượng ngịu toét một nụ cười tóc-vàng-ngớ-ngẩn kiểu: Ối, ngu thật. Chả ai biết cô lại nghĩ cô có lúc ngu cả. Những Octavian có vẻ trúng kế rồi. Gã bực tức thở hắt ra.
“Hai cô còn lại …” Gã chĩa gươm vô Hazel và Piper. “Đặt vũ khí của các người xuống sàn bến. Không đùa đâ__”
Quanh mấy kẻ La Mã, Cảng Chaleston bắn tung như một đài phun nước Las Vegas trong giờ diễn. Khi tường nước biển hạ xuống, ba tên La Mã đã bay ra vịnh, lắp ba lắp bắp và cố gắng điên cuồng để nổi lên trong bộ áo giáp. Percy đứng trên bến tàu, cầm con dao của Annabeth.
“Cậu đánh rơi này,” cậu nói, mặt tỉnh bơ như không.
Annabeth quàng tay ôm cậu. “Mình yêu cậu!”
“Mọi người,” Hazel ngắt ngang. Cô nở một nụ cười trên mặt. “Bọn mình phải nhanh lên.”
Ở dưới nước, Octavian hét to, “Cho tao lên khỏi đây! Tao sẽ giết mày!”
“Trông thích thật,” Percy gọi với xuống.
“Gì hả?” Octavian thét lớn. Gã đang bám vô một trong hai cận vệ của mình, người đang gặp rắc rối với việc giữ cho cả hai nổi được.
“Chả gì cả!” Percy thét trả. “Đi thôi mọi người.”
Hazel nhăn mặt. “Bọn ta có thể không dìm họ chết chìm được không?”
“Không chìm đâu,” Percy hứa. “Anh đã khiến nước chảy quanh chân họ rồi. Ngay khi ta thoát khỏi vòng nguy hiểm anh sẽ cho họ vô bờ.”
Piper nhếch mép. “Hay đấy.”
Họ trèo lên boong tàu Argo II và Annabeth chạy ngay tới chỗ bánh lái. “Piper, xuống dưới. Dùng cái bồn trong bếp gửi thông điệp Iris[3]. Cảnh báo Jason về đây ngay!”
Piper gật đầu rồi phóng đi.
“Hazel, đi tìm HLV Hedge và bảo thầy ấy vác cặp chân lông lá lên boong ngay!”
“Phải thế rồi!”
“Và Percy – cậu với mình cần đưa con tàu tới Đồn Sumter.”
Percy gật đầu và chạy tới chỗ cột buồm. Annabeth giữ bánh lái. Tay cô lướt trên bảng điều khiển. Cô mong mình biết đủ để vận hhng chúng.
Annabeth từng thấy Percy vận hành một thuyền buồm cỡ lớn trước kia chỉ bằng sức mạnh ý chí. Giờ đây, cậu không làm cô thất vọng. Dây thừng tự bay lên – tháo nút buộc khỏi bến, tự kéo neo. Buồm giương lên đón gió. Trong khi ấy, Annabeth nổ máy động cơ. Các mái chèo duỗi ra với tiếng kêu như súng máy và tàu Argo II rời khỏi bến, hướng tới hòn đào phía xa.
Ba con đại bàng vẫn lượn vòng trên đầu, nhưng chúng không cố gắng đậu lên tàu gì cả, có lẽ bởi đầu tàu Festus cứ phun lửa mỗi khi chúng tiến gần. Thêm nhiều con đại bàng nữa đang bay theo đội ngũ tiến tới đồn Sumter – ít nhất một tá. Nếu mỗi con mang theo một á thần La Mã … thì có nhiều kẻ thù lắm đây.
HLV Hedge thình thịch lên thang với Hazel theo sau guốc.
“Bọn chúng đâu hả?” ông hỏi. “Tôi giết ai đây?”
“Không giết chóc gì hết!” Annabeth ra lệnh. “Chỉ phòng vệ cho con tàu mà thôi!”
“Những chúng phá ngang một bộ phim của Chuck Norris!”
Piper xuất hiện từ khoang dưới. “Gửi được một tin nhắn tới Jason rồi. Mờ mờ thôi, nhưng cậu ấy đã lên đường về rồi. Hẳn là phải__ ồ! Kia rồi!”
Nhô lên trên thành phố, đang hướng lại phía họ là một con đại bàng đầu trắng[4] khổng lồ, không giống lũ chim vàng La Mã.
“Frank!” Hazel nói.
Leo đang bám vô một chân đại bàng và dù là ngay từ trên thuyền, Annabeth cũng nghe thấy cậu đang la hét chửi rủa.
Phía sau họ là Jason đang cưỡi gió mà bay.
“Chưa bao giờ thấy Jason bay trước đây cả,” Percy càu nhàu. “Cậu ấy trông như Siêu nhân tóc vàng ấy.”
“Không phải lúc đâu!” Piper la cậu. “Trông xem, họ đang gặp rắc rối đó!”
Chắc chắn rồi, cỗ phi xa La Mã đã hạ xuống từ một đám mây và đang đi xuống hướng tới phía họ. Jason với Frank trệch ra khỏi đường bay, bay vụt lên để tránh bị lũ Pegasus đạp phải. Những người đánh xe bắn cung. Mũi tên rít gió ngay dưới chân Leo khiến cậu lại chửi rủa la hét lắm thêm. Jason với Frank buộc phải vượt tàu Argo II và bay tới đồn Sumter.
“Ta sẽ xử chúng!” HLV Hedge hét to.
Ông quay cỗ nỏ phóng tiễn bên mạn trái. Trước khi Annabeth có thể thét, “Đừng ngốc thế!” Hedge đã khai hỏa. Một mũi hỏa tiễn phóng vụt về phía cỗ phi xa.
Nó phát nổ trên đầu những con Pegasus và khiến chúng hoảng loạn. Không may là nó cũng làm xém cánh của Frank và khiến cậu mất kiểm soát. Leo tuột khỏi vuốt cậu. Cỗ phi xa bắn về phía đồn Sumter, nã đạn vào Jason.
Annabeth kinh hãi nhìn Jason – rõ ràng đang choáng váng và đau đớn – lao về phía Leo, chộp được cậu và vật lộn mãi để đạt được độ cao thích hợp. Cậu chỉ xoay sở làm chậm cú rơi của họ được thôi. Họ biến mất sau bức tường pháo đài. Frank nhào xuống ngay sau họ. Sau đó, cỗ chiến xa rớt xuống đâu đó chỗ đấy luôn với một tiếng RẮC! ghê người. Một bánh xe bắn vào khoảng không.
“Huấn Luyện Viên!” Piper hét toáng.
“Gì chứ?” Hedge cao giọng. “Chỉ là một cú bắn cảnh cáo đấy thôi!”
Annabeth rồ máy động cơ. Thân tàu rung lên khi họ tăng tốc. Các bến tàu trên đảo giờ chỉ cách có vài trăm thước nữa thôi, nhưng một tá đại bàng nữa đang vọt tới trên không, mỗi con quắp một á thần La Mã đằng móng.
Đoàn người tàu Argo II sẽ bị áp đảo số lượng ba đánh một.
“Percy,” Annabeth nói, “bọn mình sắp gặp khó khăn lắm lắm đấy. Mình cần cậu điều khiển nước để chúng không tràn vào boong. Một khi đến được đó rồi, cậu sẽ phải cầm chân những kẻ tấn công. Những người còn lại giúp cậu ấy giữ thuyền nhé.”
“Nhưng – Jason!” Piper nói.
“Frank và Leo nữa!” Hazel thêm vô.
“Chị sẽ tìm bọn họ,” Annabeth hứa. “Mình phải tìm ra tấm bản đồ ở đâu. Và mình chắc là chỉ mình mới tìm được nó thôi.”
“Trong đồn toàn người La Mã,” Percy cảnh báo. “Cậu sẽ phải phá vây xông vào, tìm bạn tụi mình – đảm bảo cho họ ổn – tìm tấm bản đồ và đưa mọi người sống sót trở về. Mình cậu làm tất ư?”
“Ngày báo thù mà.” Annabeth hôn cậu. “Dù cậu có làm gì thì cũng đừng để họ chiếm con tàu này nhé!”

Fancy Cross Page Divider


[1] Siren, những sinh vật xinh đẹp và nguy hiểm sống trên biển, thường ngồi trên các mỏm đá, dùng giọng ca mê hoặc các thủy thủ để họ đâm vào bãi đá ngầm khiến tàu chìm. Hình dạng có thể là mình chim đầu người hay thân người đuôi cá
Waterhouse-Ulysses
[2] flying chariot: xe ngựa bay, loại chiến xa có ngựa bay kéo
xe bay
[3] Iris, nữa thần cầu vồng và người đưa tin của các vị thần trong thần thoại Hy Lạp
iris
[4] bald eagle, 1 loại đại bàng dũng mãnh, biểu tượng nước mỹ, cũng là biểu tượng của thần Zeus.
EVO-WWI-064-01060

Sunday, April 14, 2013

The Mark of Athena _ Chương 16

The Mark of Athena


Dấu hiệu Athena


Chương 16


Percy


gf



ĐƯỜNG HẦM CHẠY DỌC DƯỚI MỘT BỂ KÍNH CỠ PHÒNG TẬP THỂ THAO. Ngọai trừ nước và một ít đồ trang trí rẻ tiền, cái bể có vẻ trống trải một cách hoành tráng. Percy ước chừng phải có đến năm mươi nhàn gallon nước trên đầu bọn họ. Nếu vì một lí do nào đấy mà đường hầm này sập xuống...

Chẳng có gì to tát cả. Percy nghĩ. Mình từng bị nước vây quanh cả nghìn lần rồi. Đây là sân nhà mình.

Nhưng tim cậu lại đập như sấm. Cậu nhớ lần mình bị chìm trong một hố lầy Alaska lạnh lẽo - bùn đen che kín mắt, miệng và mũi cậu.

Phorcys đứng lại giữa đường hầm và tự hào dang tay. "Chỗ trưng bày đẹp đấy chứ hả?"

Percy cố làm mình xao lãng bằng cách tập trung vào các chi tiết. Trong một góc bể, chen giữa một rừng tảo bẹ giả là một ngôi nhà bánh quy gừng bằng nhựa to như thật với bong bóng chui ra từ ống khói trên mái nhà. Ở góc đối diện là một bức tượng bằng nhựa, hình người mặc đồ lặn kiểu cổ đang quỳ gối bên một cái rương châu báu cứ vài giây lại mở ra một lần, nhả bong bóng, rồi lại đóng lại. Rải tứ tung trên nền cát trắng là những viên cuội thủy tinh to cỡ quả bóng bowling và một loạt những thứ vũ khí kì lạ như đinh ba và súng bắn lao[1]. Bên ngoài bức tường trưng bày của bể kính là một khán đài với sức chứa khoảng vài trăm người.

"Ông nuôi thứ gì trong đó thế?" Frank hỏi. "Cá vàng khổng lồ ăn thịt người?"

"Ố, cũng hay đó! Nhưng, không, Frank Trương, hậu duệ của Poseidon ạ, bể này không phải để nuôi cá vàng."

Nghe đến hậu duệ của Poseidon, Frank nhăn mặt. Cậu lùi lại, nắm chặt cái ba lô của mình như cầm một cái chùy mà cậu sắp vung lên.

Cảm giác ghê sợ nhỏ giọt xuống cổ họng Percy như si-rô ho. Không may là, đó lại là cảm giác quen thuộc đối với cậu.

"Sao ông lại biết tên họ của Frank?" Cậu chất vấn. "Sao ông biết cậu ấy là hậu duệ của Poseidon?"

"Chà..." Phorcys nhún vai, tỏ vẻ khiêm tốn "Có lẽ nó nằm trong mô tả mà Gaea cung cấp. Cậu biết đấy, treo thưởng để truy nã, Percy Jackson ạ."

Percy mở nắp cây bút của mình. Lập tức, thanh Thủy Triều xuất hiện trong tay cậu. "Đừng lập lờ đánh lận với tôi, Phorcys. Ông đã hứa sẽ trả lời những câu hỏi của tôi."

"Sau dịch vụ tiếp đãi VIP, đúng vậy." Phorcys đáp. "Tôi đã hứa sẽ cho cậu biết tất cả những gì cậu cần biết. Tuy nhiên, vấn đề là cậu không thực sự cần biết gì cả." Nụ cười kệch cỡm của ông ta nở rộng hơn. "Hai cậu thấy đấy, ngay cả khi các cậu kịp đến được Rome, mà điều đó khá là bất khả thi, các cậu cũng chẳng bao giờ đánh bại được mấy thằng em khổng lồ của ta nếu không có một vị thần trợ giúp. Mà vị thần nào sẽ giúp các cậu kia chứ? Vậy nên ta có một kế hoạch hay ho hơn. Các cậu sẽ ở lại đây. Các cậu là các VIP - tù nhân đặc biệt quan trọng (Very Important Prisoners).

Percy đột ngột đâm mạnh mũi kiếm. Frank quăng mạnh cái ba lô của cậu vào đầu gã thần biển. Phorcys chỉ đơn giản là biến mất.

Giọng nói của gã thần biển vang dội qua hệ thống phát thanh của khu thủy cung, vọng lại trong đường hầm. "Được, tốt! Đánh nhau là tốt! Các cậu thấy đó, Mẹ chẳng bao giờ giao phó cho ta mấy nhiệm vụ lớn lao cả, nhưng bà đã đồng ý cho ta giữ bất cứ thứ gì ta bắt được. Các cậu sẽ là những vật trưng bày tuyệt vời - dòng giống Poseidon duy nhất được nuôi nhốt. 'Nỗi sợ hãi của á thần' - tuyệt, ta khoái cái đó. Ta đã có một nguồn tài trợ từ Bargan Mart đang chờ sẵn. Hai cậu có thể đấu với nhau vào lúc mười một giờ và một giờ trưa, thêm một chương trình buổi tối vào bảy giờ tối.

"Ông điên rồi!" Frank hét lên.

"Đừng tự hạ thấp bản thân thế chứ." Phorcys nói. "Các cậu sẽ là hai thỏi nam châm hút khách lớn nhất của chúng tôi đấy."

Frank chạy về phía lối ra, chỉ để đâm vào bức tường kính. Percy chạy theo lối khác và thấy nó cũng bị chặn. Đường hầm chứa họ đã biến thành một cái bong bóng. Cậu đặt tay lên mặt kính và nhận thấy nó đang mềm ra, tan chảy như băng. Nước sẽ sớm ập xuống.

"Bọn tôi sẽ không hợp tác đâu, Phorcys!" Cậu quát lên.

"Ồ, ta rất lạc quan mà." Giọng ông thần oang oang. "Nếu ban đầu các cậu không muốn đánh nhau, không thành vấn đề! Ta có thể đưa đến đám thủy quái mới toanh mỗi ngày. Sau khi quen với thức ăn ở đây, các cậu sẽ được thuần hóa tử tế và làm theo những gì được bảo. Tin ta đi, rồi các cậu sẽ thích nhà mới của mình cho mà xem."

Phía trên đầu Percy, mái vòm bằng kính nứt ra và bắt đầu rò rỉ nước.

"Tôi là con trai Poseidon!" Percy cố gạt nỗi sợ ra khỏi giọng nói của cậu. "Ông không thể giam cầm tôi trong nước. Đó là nơi tôi mạnh nhất."

Tiếng cười của Phorcys dường như đến từ khắp nơi quanh họ. "Trùng hợp làm sao! Đó cũng là nơi ta trở nên mạnh nhất. Cái bể này được thiết kế đặc biệt để chứa á thần đó. Giờ, vui vẻ nhá, hai cậu trai. Ta sẽ gặp lại các cậu vào giờ ăn!"

Mái vòm thủy tinh nát vụn và nước ập xuống đầu bọn họ.

Percy nín thở tới khi cậu không thể nhịn được nữa. Khi cuối cùng cậu cũng hít đầy nước vào hai lá phổi, cảm giác lại như thở bằng không khí bình thường. Áp lực nước không hề ảnh hưởng tới cậu. Quần áo của cậu thậm chí còn không bị ướt. Khả năng dưới nước của cậu vẫn tốt như mọi khi.

Chỉ là sợ bóng sợ gió ngớ ngẩn, cậu tự trấn an. Mình chẳng chết đuối được.

Rồi cậu nhớ ra Frank và lập tức cảm thấy một làn sóng hoảng loạn và tội lỗi. Percy đã quá lo lắng cho bản thân đến mức cậu đã quên mất bạn cậu chỉ là hậu duệ đời xa của Poseidon. Frank không thể thở được dưới nước.

Nhưng cậu ấy đâu rồi?

Percy quay đúng một vòng. Chẳng có gì cả. Rồi cậu nhìn lên.

Lượn lờ phía trên đầu cậu là một con cá vàng to tổ chảng. Frank đã biến hình - quần áo, ba lô và tuốt tuột - thành một con cá chép vàng bự cỡ một đứa con trai mười mấy tuổi.

Ông bạn. Percy truyền ý nghĩ của cậu qua nước, theo cách cậu vẫn thường nói chuyện với đám sinh vật biển khác. Một con cá vàng á?

Giọng Frank truyền lại phía cậu: Mình cuống quá mà. Bọn mình đang nói chuyện về mấy con cá vàng, vậy nên nó hiện ra trong óc mình. Kiện mình đi.

Mình đang có một cuộc hội thoại bằng thần giao cách cảm với một con cá chép vàng khổng lồ. Percy nói. Tuyệt. Cậu có thể biến thành thứ gì...hữu dụng hơn được không?

Im lặng. Có lẽ Frank đang tập trung, dù việc đoán chính xác là điều không thể, bởi cá chép vàng chẳng có mấy biểu cảm trên mặt.

Xin lỗi. Giọng Frank có vẻ xấu hổ. Mình bị kẹt rồi. Thỉnh thoảng lúc hoảng quá mình lại bị vậy.

Được rồi. Percy cắn răng. Tìm cách thoát khỏi chỗ này thôi.

Fank bơi quanh bể và thông báo không có đường ra. Nóc bể bị che phủ bởi lưới dệt từ Đồng Thiên Thai, như tấm rèm quây các quầy hàng đã đóng cửa ở khu mua sắm. Percy cố dùng thanh Thủy Triều để cắt xuyên qua nó, nhưng cậu còn chẳng tạo ra được đến một vệt lõm. Cậu thử phá vỡ vách kính bằng chuôi kiếm - lần nữa, lại không gặp may. Rồi cậu lặp lại nỗ lực của mình với vài món vũ khí nằm rải rác dưới đáy bể kính và phá hỏng thành công ba cây đinh ba, một thanh kiếm vàcùng một cây súng bắn lao.

Cuối cùng, cậu cố điều khiển chỗ nước trong bể. Cậu muốn nó nở ra và phá vỡ thành bể, hay vọt lên qua miệng bể. Làn nước không phục tùng cậu. Có lẽ nó bị yểm bùa. Hay bị Phorcys khống chế. Percy tập trung cho tới khi lỗ tai cậu lùng bùng, nhưng việc khá nhất cậu làm được là thổi bay nắp của cái rương bằng nhựa.

Ờ, thế đấy. Cậu nản lòng nghĩ. Mình sẽ phải sống cả phần đời còn lại trong cái nhà bánh gừng bằng nhựa kia, đánh nhau với cậu bạn cá chép vàng khổng lồ của mình và chờ đến giờ được cho ăn.

Phorcys đã hứa họ sẽ học được cách thích điều đó. Percy nghĩ đến đám telkhine đờ đẫn, đám Nereid và Ngựa cá ngựa, tất cả đều bơi vòng vòng lờ đờ buồn thảm. Ý nghĩ mình sẽ thành ra như vậy không giúp giảm mức độ lo lắng trong cậu một tẹo nào.

Cậu băn khoăn liệu có phải Phorcys đã đúng hay không. Cho dù bọn họ có thoát được ra chăng nữa, làm thế nào họ có thể đánh bại được đám khổng lồ khi mà các vị thần đều bất lực? Có lẽ Bacchus có thể giúp. Ông ta từng giết đám khổng lồ trước đây, nhưng ông ta chỉ tham gia trận chiến nếu nhận được một tế vật không tưởng và cái ý tưởng hiến tế Bacchus bất cứ thứ gì khiến Percy muốn tự bịt miệng mình bằng một cái bánh Quái vật Donut.

Nhìn kìa! Frank nói.

Bên ngoài bể kính, Keto dẫn HLV Hedge qua khán đài, giảng giải cái gì đó trong khi ông thầy gật gù tán thưởng dãy ghế trên khán đài.

Huấn luyện viên! Percy gào lên. Và rồi nhận ra việc đó là vô ích. Ông thầy không nghe được tiếng gào thần giao cách cảm.

Frank huých đầu vào vách kính.

Hedge chẳng có vẻ gì là chú ý. Keto rảo bước dẫn ông thầy qua khán phòng. Bà ta thậm chí còn không buồn nhìn qua vách kính, có lẽ vì bà ta cho rằng trong bể vẫn trống rỗng. Bà ta chỉ về đầu kia của căn phòng như thể đang nói, Đi nào. Còn nhiều thủy quái khủng khiếp ở đằng kia nữa.

Percy nhận ra cậu chỉ còn vài giây trước khi ông thầy đi hẳn. Cậu bơi theo họ, nhưng làn nước không giúp cậu di chuyển như mọi khi. Trái lại, nó dường như cản cậu lại. Cậu bỏ thanh Thủy Triều ra và bơi bằng cả hai tay.

HLV Hedge và Keto chỉ còn cách lối ra năm bộ(1.5 m).

Trong cơn tuyệt vọng, Percy vớ lấy một viên cuội thủy tinh to đùng và quăng nó như quăng một quả bóng bowling.

Nó đập vào vách kính với một tiếng kịch - không đủ to để thu hút sự chú ý.

Tim Percy trĩu xuống.

Nhưng HLV Hedge có đôi tai của một thần rừng. Ông thầy ngoái lại qua vai. Khi nhìn thấy Percy, vẻ mặt của ông thầy biến đổi vài lần chỉ trong phần nghìn của giây - khó hiểu, ngạc nhiên, phẫn nộ, rồi một mặt nạ bình thản.

Trước khi Keto kịp phát hiện, ông thầy chỉ lên nóc khán đài, trông như thể đang hét lên, Thánh thần Olympus, cái gì thế kia?

Keto ngoảnh đầu. HLV Hedge lẹ làng tháo cặp chân giả ra và tặng Keto một cú-đá-kiểu-ninja vào gáy. Keto gục xuống sàn.

Percy nhăn mặt. Cái đầu vừa được thưởng thức món móng ngựa gần đây của cậu đồng tình nhói đau, nhưng cậu chưa từng thấy hạnh phúc hơn khi có một ông thầy đam mê các trận đấu lồng võ thuật tổng hợp.

Hedge chạy đến chỗ bể kính. Ông thầy giơ tay lên kiểu: Cậu làm gì trong đó đấy hả, Jackson?

Percy đập tay lên vách kính và nhép môi: Đập nó!

Hedge hỏi một câu có vẻ như là: Frank đâu rồi?

Percy chỉ con cá chép vàng khổng lồ.

Frank vẫy vây trái của cậu: Chào.

Đằng sau Hedge, bà nữ thần bắt đầu động đậy. Percy điên cuồng chỉ trỏ.

Hedge lắc lắc chân như thể đang khởi động cho cú đá nữa, nhưng Percy khua hai cánh tay, Không. Họ không thể tiếp tục đá vào đầu bà ta như thế mãi được. Vì bà ta bất tử, bà ta sẽ không bất tỉnh lâu và làm vậy họ cũng không thoát khỏi cái bể này được. Chẳng chóng thì chày, Phorcys sẽ quay lại kiểm tra.

Đếm đến ba, Percy nhép miệng, giơ 3 ngón tay lên rồi chỉ vào vách kính. Cả ba người cùng đập mạnh vào nó.

Percy chưa bao giờ chơi giỏi trò đuổi hình bắt chữ, nhưng Hedge gật đầu vẻ đã hiểu. Đập phá mọi thứ là thứ ngôn ngữ các thần rừng rất thông thạo.

Percy nhấc một viên cuội khổng lồ khác lên. Frank, bọn mình cũng cần cả cậu nữa đấy. Cậu đã biến hình lại được chưa?

Chắc biến lại hình người thì được.

Hình người là ổn rồi! Chỉ cần nhớ nín thở. Nếu cái này có tác dụng...

Keto bắt đầu đứng dậy. Không còn thời gian để chần chừ.

Percy chìa ngón tay đếm. Một, hai, ba!

Frank biến lại thành hình người và huých vai vào vách kính. Huấn luyện viên tung một cú đá xoạc kiểu Chuck Norris[2] bằng móng guốc của ông. Percy dùng hết sức nện viên cuội lên vách kính, nhưng cậu còn làm hơn thế. Cậu ra lệnh cho làn nước phục tùng cậu và lần này cậu từ chối câu trả lời 'không'. Cậu cảm nhận được toàn bộ áp lực giữ trong bể kính và sử dụng nó. Nước thích được tự do. Chỉ cần có thời gian, nước có thể chinh phục bất cứ rào cản nào và nó ghét bị giam cầm, hệt như Percy vậy. Cậu nghĩ đến việc trở về với Annabeth. Cậu nghĩ đến việc phá tan cái nhà tù kinh khủng cho các sinh vật biển này. Cậu nghĩ đến việc tọng cái micro của Phorcys xuống cái họng xấu xí của gã. Năm mươi ngàn gallon nước đáp lại cơn thịnh nộ của cậu.

Vách kính nứt ra. Các đường nứt chạy ngoằn ngoèo từ điểm va chạm và bất thình lình bể kính vỡ toang. Percy bị cuốn ra bởi dòng nước xiết. Cậu lộn nhào qua nền khán phòng cùng với Frank, vài viên cuội lớn và một mớ tảo bằng nhựa. Keto vừa đứng thẳng được thì bức tượng người thợ lặn đâm sầm về phía bà ta như đòi một cái ôm.

HLV Hedge nhổ nước muối trong miệng ra. "Sáo thần Pan[3], Jackson! Cậu làm cái trò gì trong đó thế hả?"

"Phorcys!" Percy lắp bắp phun phì phì. "Bẫy! Chạy!"

Chuông báo động kêu inh ỏi khi họ chạy trốn khỏi khu bảo tàng. Họ chạy ngang qua bể nhốt đám Nereid, rồi đám telkhine. Percy muốn giải thoát cho bọn chúng, nhưng bằng cách nào? Chúng lờ đờ vì bị đánh thuốc và chúng lại là các sinh vật biển. Chúng sẽ không thể sống sót trừ phi cậu tìm ra cách nào đó để vận chuyển chúng về lại đại dương.

Hơn nữa, nếu Phorcys tóm được họ, Percy khá là chắc rằng cậu sẽ bị gã thần biển đánh cho liểng xiểng. Và Keto nữa, cũng sẽ đuổi theo họ, sẵn sàng quăng họ làm mồi cho lũ thủy quái của bà ta.

Tôi sẽ quay lại, Percy nói, nhưng nếu đám thủy quái trong bể kính có nghe cậu nói thì chúng cũng không hề có biểu hiện gì.

Giọng Phorcys bùng nổ qua hệ thống âm thanh: "Percy Jackson!"

Đèn nháy và pháo sáng rời rạc phát nổ. Khói mùi bánh donut tràn ngập các hành lang. Thứ âm nhạc kịch tính - năm hay sáu bản nhạc khác nhau - xập xình phát ra từ hệ thống loa phát thanh. Các bóng đèn phát nổ và bốc cháy trong khi toàn bộ các hiệu ứng đặc biệt trong tòa nhà được khởi động cùng một lúc.

Percy, HLV Hedge và Frank loạng choạng ra khỏi đường hầm kính và thấy mình trở lại phòng trưng bày cá mập voi. Khu vực người thường của khu thủy cung đầy những đám đông đang gào thét - các gia đình và các nhóm tham quan chạy như ong vỡ tổ trong khi các nhân viên cuống cuồng chạy quanh, cố trấn an mọi người rằng đó chỉ là do hệ thống báo động hỏng hóc. Percy biết nhiều hơn thế. Cậu và hai người bạn đồng hành nhập vào đám thường dân và chạy về phía lối ra.

Fancy Cross Page Divider


[1] speargun - súng bắn lao
súng bắn lao thời cũ trông thế này
sung phong lao
[2] Chuck Norris' roundhouse kick





[3] Pan's pipes: câu cửa miệng của các thần rừng. Thần Pan cũng như các thần rừng luôn mang bên mình cây sáo có nhiều ống sáo (hơi giống sáo diều của Việt Nam) gọi là Reed pipes. Cây sáo này có phép thuật và có ích trong nhiều việc như giúp cây cối lớn nhanh, trói kẻ thù và xua đuổi các loài côn trùng hay động vật có hại. Cây sáo này cũng là biểu tượng sức mạnh của thần Pan.
sao pan

Friday, December 21, 2012

The Mark of Athena _ Chương 6

Dấu hiệu Athena


Chương 6


Leo


Nemesis(1)



CƯỠI ARION LÀ ĐIỀU TUYỆT NHẤT xảy đến với Leo trong ngày__mà chẳng cần nói nhiều bởi ngày nay của cậu thực bê bối. Vó ngựa biến mặt hồ thành sương muối. Leo đặt tay lên mình ngựa và cảm thấy cơ bắp đang hoạt động như một chiếc máy tra đủ dầu. Lần đầu tiên, cậu hiểu tại sao động cơ xe hơi lại được đo bằng mã lực. Arion là một chiếc Maserati bốn chân [1].

Nằm trước mặt họ là một hòn đảo__một bờ cát trắng xóa trải dài, cũng có thể là muối ăn tinh khiết. Phía sau trồi lên một dải những cồn cỏ và những tảng đá dãi nắng dầm mưa.

Leo ngồi sau Hazel, một tay vòng qua eo lưng cô. Việc tiếp xúc gần gũi khiến cậu có chút không thoải mái, nhưng đó là cách duy nhất cậu có thể ngồi trên boong (hay bất cứ gì các bạn gọi nó đối với một con ngựa)[2].

Trước khi họ rời đi, Percy đã kéo cậu sang một bên để kể về chuyện của Hazel. Percy khiến việc đấy nghe như cậu ấy đang giúp cậu vậy, nhưng đã có cả một hàm ý bên trong kiểu Nếu lộn xộn với bạn tôi tôi sẽ đích thân ném cậu cho một con cá mập trắng to tổ tướng.

Theo như Percy, Hazel là con gái của thần Pluto. Cô đã chết vào những năm 1940 và mới được sống lại vài tháng trước.

Leo thấy thế thật khó tin. Hazel có vẻ ấm áp và hoạt bát lắm, không như một con ma hay những người phàm khác mà Leo đã dính phải.

Cô cũng có vẻ ổn với mọi người, không như Leo, người thấy thoải mái với máy móc hơn. Những vật sống, như ngựa và con gái hả? Cậu chẳng biết cái gì khiến những món ấy hoạt động.

Hazel cũng là bạn gái của Frank nữa nên Leo biết cậu nên giữ khoảng cách. Tuy vậy tóc cô nghe mùi vẫn thơm và việc cưỡi ngựa cùng cô khiến tim cậu gần như chạy đua với óc. Hẳn là do tốc độ của con ngựa.

Arion ầm ầm chạy lên bãi cát. Nó dậm vó và hí lên đắc thắng như HLV Hedge đang hô một tiếng xung trận.

Leo với Hazel xuống ngựa. Arion cào cào lên cát.

“Cậu ấy cần ăn,” Hazel giải thích. “Cậu ấy thích vàng nhưng__”

“Vàng?” Leo hỏi.

“Cậu ấy sẽ chấp nhận cỏ thôi. Đi đi, Arion. Cảm ơn vì chuyến đi. Mình sẽ gọi cậu sau.”

Chỉ như thế, con ngựa đi rồi__chẳng để lại gì trừ một vệt mù sương vắt ngang hồ.

“Ngựa nhanh thật,” Leo nói “và cho ăn cũng mắc quá.”

“Không thực thế đâu,” Hazel bảo. “Vàng đối với em thì dễ thôi.”

Leo nhướn mày. “Sao vàng lại dễ? Đừng bảo anh là em có họ hàng với vua Midas nhé. Anh không ưa gã đó.”

Hazel mím môi như thể cô hối hận đã khơi ra vấn đề. “Đừng bận tâm làm gì.”

Điều đó thậm chí còn khiến Leo tò mò hơn, nhưng cậu quyết định tốt hơn là đừng tạo áp lực cho cô. Cậu quỳ xuống và vốc một tay đầy cát trắng. “Ừm…dù sao thì đã giải quyết được một vấn đề. Đây là vôi.”

Hazel cau mày. “Cả bãi biển á?”

“Ừ. Thấy không? Các hạt hoàn toàn tròn lẳn. Không thực sự là cát. Đó là canxi cacbonat” Leo kéo một cái túi Ziploc từ thắt lưng dụng cụ của mình và sục tay vào vôi.

Bất thình thình cậu đông cứng. Cậu nhớ tất cả mọi lần Nữ thần đất Gaea xuất hiện trước mặt mình từ đất__khuôn mặt say ngủ của bà ta tạo nên từ bụi, cát hoặc đất. Bà ta rất thích chế nhạo cậu. Cậu tưởng tượng ra đôi mắt nhắm chặt và nụ cười trong mơ của bà ta xoáy vào cát trắng.

Đi đi, người hùng bé nhỏ, Gaea nói. Không có ngươi, con tàu không thể sửa được.

“Leo?” Hazel hỏi. “Anh ổn chứ?”

Cậu thở run run. Gaea không ở đây. Cậu chỉ đang tự làm mình lú lẫn thôi.

“Ừ,” cậu nói. “Ừ, ổn mà.”

Cậu bắt đầu ních đầy túi.

Hazel ngồi xuống bên cạnh và giúp cậu. “Đáng nhẽ ta phải mang theo một cái xô và xẻng nữa.”

Ý tưởng đó làm Leo phấn khởi hẳn lên. Cậu thậm chí còn cười. “Chúng ta có thể xây một lâu đài cát.”

“Một lâu đài vôi.”

Mắt họ nhìn nhau thật lâu lần thứ hai.

Hazel quay đi. “Anh trông rất giống__”

“Sammy?” Leo đoán.

Cô thấy ngần ngại. “Anh biết à?”

“Anh chẳng biết Sammy là ai cả. Nhưng Frank hỏi rằng anh có chắc đó không phải tên mình không.”

“Và…không phải?”

“Không! Trời ạ.”

“Anh không có anh em sinh đôi hay…” Hazel ngừng bặt. “Có phải gia đình anh tới từ New Orleans không?”

“Không. Houston. Sao vậy? Có phải Sammy là một anh chàng em từng quen không?”

“Ch…chả sao cả. Chỉ là trông anh giống anh ấy.”

Leo có thể thấy cô quá ngượng để nói thêm gì nữa. Nhưng nếu Hazel là một đứa trẻ tới từ quá khứ, thì có nghĩa là Sammy cũng đến từ những năm 1940 ư? Nếu thế, sao Frank biết gã đó được? Và sao Hazel lại nghĩ Leo là Sammy sau mấy thập niên liền như thế?

Họ kết thúc việc ních đầy cái túi trong lặng lẽ. Leo nhồi nó vào thắt lưng dụng cụ của mình và chiếc túi biến mất__không nặng, không cộm, không tiếng động__dù Leo biết nó sẽ ở đó ngay khi cậu với tìm. Bất cứ gì cũng vừa với những cái túi, Leo có thể mang đi khắp nơi. Cậu yêu cái thắt lưng dụng cụ của mình. Cậu chỉ ước những cái túi đủ rộng cho một cái cưa máy hay có lẽ là một khẩu chống tăng.[3]

Cậu đứng dậy và tỉ mỉ xem qua hòn đảo__những đụn cát đen trắng, thảm cỏ và những tảng đá nạm muối trông như băng. “Festus nói có Đồng Thiên Thai gần đây nhưng anh không chắc là ở đâu__”

“Bên đó.” Hazel chỉ lên bãi bãi biển. “Khoảng 500 thước Anh.”

“Sao em__?”

“Kim loại quý,” Hazel nói. “Đó là một món của thần Pluto.”

Leo nhớ lại cô đã nói gì mà vàng thì dễ thôi. “Năng lực có ích đấy. Dẫn đường nào, Quý Cô Dò Tìm Kim Loại.”

Mặt trời bắt đầu lặn. Bầu trời biến thành một sự pha trộn kỳ lạ giữa màu tím và vàng. Một thực tế khác là Leo hẳn nên tận hưởng một cuộc tản bộ trên bãi biển với một cô gái xinh xắn, nhưng càng đi xa cậu càng thấy bực bội. Cuối cùng Hazel chuyển hướng vào sâu hơn.

“Em chắc đây là ý hay chứ?”

“Chúng ta ở gần lắm rồi,” cô hứa hẹn. “Nào.”

Mới đi qua những đụn cát họ đã thấy người đàn bà.

Bà ta ngồi trên một hòn đá ngay giữa cánh đồng đầy cỏ. Một chiếc xe máy màu đen mạ crôm đang đỗ gần đó, nhưng mỗi bánh xe có một mảnh bánh biến mất khỏi các nan hoa và vành, nên trông chúng như là những con Pac Man[4]. Chiếc xe không thể nào đi được trong tình trạng thế này.

Người đàn bà có tóc đen xoăn tít và khung mặt xương xẩu. Bà ta mặc quần da của người đi xe đạp, bốt da cao cổ và áo khoác jacket da đỏ như máu__trông kiểu như một Michael Jackson nhập bọn Những Thiên Thần Địa Ngục. Quanh chân bà ta, mặt đất bị xả toàn rác trông như vỏ sò vỡ. Bà ta khom lưng, kéo những con mới ra khỏi bao và bẻ vỡ ra. Bóc vỏ hàu? Leo không chắc là có hàu trong Hồ Muối Lớn hay không. Cậu không nghĩ là có.

Cậu không nóng lòng. Cậu đã có những kinh nghiệm tồi tệ với các quý bà lạ mặt. Bảo mẫu cũ của cậu, Tía Calliada [5], đã biến thành Hera và có một thói quen khó chịu là để cậu ngủ trưa trong một lò lửa đỏ rực. Nữ thần đất Gaea đã giết mẹ cậu trong vụ cháy ở xưởng khi Leo lên tám. Nữ thần tuyết Khione đã cố biến cậu thành một món bơ đông lạnh ở Sonoma.

Nhưng Hazel tiến lên trước nên cậu chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài đi theo.

Khi họ tới gần, Leo để ý thấy những chi tiết rất phiền phức. Nối với thắt lưng của người đàn bà là một chiếc roi xoắn lọn. Áo jacket da đỏ của bà ta có một thiết kế tinh vi__những cành táo xoắn với nhau đầy những con chim xương. Những con hàu đang bị bà ta bóc vỏ trông như những chiếc bánh nướng may mắn.

Một đống bánh nướng đã bị bẻ nằm lút đến mắt cá chân quanh bà ta. Bà ta cứ tiếp tục lấy ra cái mới từ trong bao, bẻ ra và đọc những dòng chữ may mắn. Phần lớn đều bị bà ta ném sang một bên[6]. Một số cái làm bà ta càu nhàu không lấy gì làm vui vẻ. Bà ta sẽ lướt tay qua mảnh giấy như đang làm nhòe nó sau đó gắn chiếc bánh lại một cách kì diệu và thảy nó vào một cái rổ gần đấy.

“Bà đang làm gì thế?” Leo hỏi trước khi cậu kịp ngăn mình lại.

Người đàn bà ngước lên. Phổi Leo thít chặt, cậu nghĩ có khi nó nổ mất thôi.

“Dì Rosa?” cậu hỏi.

Chả có nghĩa lí gì cả, nhưng người đàn bà trông đúng hệt như dì cậu. Bà ta cũng có cùng cái mũi lớn với nốt ruồi ở một bên, cùng cái miệng vẻ chanh chua và đôi mắt lạnh lùng. Những không thể là Rosa. Bà ấy sẽ không bao giờ mặc đồ kiểu đó và vẫn ở đâu đấy chỗ Houston, theo như Leo biết. Bà ấy sẽ không bẻ bánh nướng may mắn giữa Hồ Muối Lớn lúc này.

“Đó là những gì cậu thấy hả?” Người đàn bà hỏi. “Hay đấy, Và cô thì sao, Hazel thân mến?”

“Sao bà__?” Hazel hoảng hốt bước lùi lại. “Bà__bà trông như cô Leer. Cô giáo lớp ba của tôi. Tôi ghét bà.”

Người đàn bà cười khúc khích. “Tuyệt lắm. Cô bực bà ta lắm, hả? Bà ta đã xử phạt không công bằng với cô hả?”

“Bà__bà đã dính tay tôi vào bàn vì cư xử không phải phép,” Hazel nói. “Bà ta gọi mẹ tôi là một mụ phù thủy. Bà ta đã đổ lỗi cho tôi vì tất cả những việc tôi không hề làm và__Không. Bà ta phải chết rồi. Bà ai?

“Ồ, Leo biết đấy,” người đàn bà nói. “Cậu thấy dì Rosa thế nào, mijo [7]?”

Mijo. Đó là cách mà mẹ Leo thường hay gọi cậu. Sau khi mẹ mất, Rosa đã hắt hủi Leo. Bà ta gọi Leo là đứa trẻ quỷ quái. Bà ta đổ cho cậu đã gây ra vụ hỏa hoạn giết chết chị mình. Rosa đã khiến cả gia đình quay lưng và bỏ mặc cậu__một đứa mồ côi gày gò mới 8 tuổi__trông vào sự hảo tâm của một dịch vụ xã hội. Leo đã bị đuổi từ nhà giáo dưỡng này sang nhà giáo dưỡng khác, đến khi cuối cùng cậu cũng tìm thấy một mái nhà ở Trại Con Lai. Leo không ghét nhiều người, nhưng sau bao nhiêu năm nay, khuôn mặt dì Rosa khiến cậu giận sôi lên.

Cậu thấy thế nào ấy à? Cậu muốn trả đũa. Cậu muốn báo thù.

Mắt cậu đảo qua chiếc xe máy với những bánh xe Pac Man. Cậu đã thấy thứ gì đó giống thế trước kia. Cabin 16, ở Trại Con Lai__biểu tượng trên cửa của họ là một bánh xe vỡ.

“Nemesis,” cậu nói. “Bà là nữ thần báo thù.”

“Thấy chưa?” Nữ thần cười Hazel. “Cậu ấy nhận ra ta đấy.”

Nemesis bẻ một cái bánh nướng khác và nhăn nhăn mũi. “Bạn sẽ gặp may khi chí ít bạn tin vào nó,” bà ta đọc. “Đó chính xác là loại lời vô nghĩa mà ta ghét. Ai đó mở một cái bánh nướng ra và bỗng nhiên họ có một lời tiên tri rằng mình sẽ giàu to! Là lỗi của ả Tyche [8] lang thang đó. Luôn luôn ban phát vận may cho những kẻ không đáng có!”

Leo nhìn đống bánh nướng đã bị bẻ. “À…bà biết những cái đó không phải là lời tiên tri mà, phải không? Chúng chỉ được nhồi trong mấy cái bánh nướng may mắn ở nhà máy nào đó__?”

“Đừng cố giải thích làm gì!” Nemesis ngắt lời. “Làm dâng lên hy vọng của con người như Tyche hả. Không, không. Ta phải làm ngược lại với ả.” Nemesis búng ngón tay vào mảnh giấy và các con chữ chuyển thành màu đỏ. Bạn sẽ chết đau đớn khi bạn mong muốn nhất. Đó! Hay hơn nhiều.”

“Thế thật kinh khủng!” Hazel nói. “Bà sẽ để ai đó đọc được nó trong cái bánh nướng may mắn của mình và nó sẽ thành sự thật?”

Nemesis cười mỉa. Thật sởn hết cả gai ốc khi thấy biểu hiện đó trên mặt dì Rosa. “Hazel thân mến của ta à, cô đã từng ước muốn những điều tồi tệ xảy đến với cô Leer vì cái kiểu mà cô ấy đối xử với cô chưa?”

“Điều đó không có nghĩa là tôi muốn chúng trở thành sự thực!”

“Bốp.” Nữ thần ghép lại cái bánh nướng và thảy nó vào cái giỏ của mình. “Tyche sẽ là Fortuna đối với cô, ta nghĩ thế, bên La Mã ấy. Còn ta? Ta chả mảy may bị ảnh hưởng gì cả. Ta được gọi là Nemesis cả ở Hy Lạp và La Mã. Ta không thay đổi, bởi sự trả thù là của chung.”

“Bà đang nói về cái gì vậy?” Leo hỏi. “Bà đang làm gì ở đây thế?”

Nemesis lại mở một cái bánh nưỡng nữa. “Những con số may mắn. Kì cà kì cục! Đó thậm chí còn chẳng phải một vận số đúng nghĩa!” Bà ta nghiền nát cái bánh và rải chúng quanh chân mình.

“Để trả lời câu hỏi của cậu . Leo Valdez, các vị thần đang gặp tình cảnh tồi tệ. Nó luôn xảy ra khi một cuộc Nội chiến nhen nhóm giữa người La Mã và Hy Lạp. Các vị thần trên đỉnh Olympus bị giằng xé giữa hai bản thể của mình, bị vẫy gọi từ cả hai phía. Họ trở nên gần như bị tâm thần phân liệt ấy, ta e rằng là thế. Những cơn đau bổ đầu. Mất phương hướng.”

“Nhưng chúng ta làm gì có chiến tranh,” Leo khăng khăng.

“Ừm Leo…” Hazel ngập ngừng. “Trừ việc anh mới vừa làm nổ tung một phần lớn của Rome Mới.”

Leo chăm chăm nhìn cô, tự hỏi cô đang về phe ai. “Không cố ý mà!”

“Em biết…” Hazel nói, “nhưng người La Mã không nhận ra điều đó. Và họ sẽ đuổi theo chúng ta để trả thù.”

Nemesis khúc khích cười. “Leo, nghe cô bé đi. Chiến tranh đang tới gần đấy. Gaea đang lo thực hiện vụ đó, với sự giúp đỡ của cậu. Và cậu có thể đoán ai bị các vị thần đổ lỗi cho tình cảnh của họ không?”

Miệng Leo có vị như Canxi Cacbonat. “Tôi.”

Nữ thần khịt mũi. “Ấy, cậu có đánh giá bản thân cao đến thế không. Cậu chỉ là con tốt trên bàn cờ thôi, Leo Valdez. Ta đang nhắc đến người chơi cờ đã đề ra nhiệm vụ ngớ ngẩn này, mang người La Mã và Hy Lạp lại với nhau. Các vị thần đổ lỗi cho Hera_hay Juno, nếu cô thích! Nữ hoàng của thiên đàng đã bỏ chạy khỏi đỉnh Olympus để thoát khỏi cơn thịnh nộ của gia đình bà ta. Đừng trông chờ thêm bất cứ sự giúp đỡ nào từ người bảo trợ của các người nữa!”

Đầu Leo lùng bùng. Cậu lẫn lộn những cảm xúc về Hera. Bà ta đã can thiệp vào cuộc sống của cậu khi cậu còn là một đứa bé, đúc nặn cậu để phục vụ mục đích của bà ta trong lời đại tiên tri, nhưng ít nhất bà ta đã đứng về phía họ, dù ít dù nhiều. Nếu giờ bà ta ra khỏi vụ này…

“Thế sao bà lại ở đây?” cậu hỏi.

“Vì sao á, để đề nghị sự giúp đỡ của ta!” Nemesis cười tinh quái.

Leo liếc qua Hazel. Trông cô như thể vừa được đề nghị một con rắn miễn phí ấy.

“Sự giúp đỡ của bà,” Leo nói.

“Tất nhiên!” nữ thần nói. “Ta thích phá hủy những kẻ tự cao đầy quyền thế và chẳng có kẻ nào đáng bị hủy diệt như Gaea và lũ khổng lồ. Tuy thế, ta vẫn phải cảnh báo các người rằng ta sẽ không dung thứ cho những thành công không xứng đáng. Vận may là giả. Bánh xe vận mệnh là một khoản đầu tư lừa đảo. Thành công thực sự đòi hỏi sự hiến tế.”

“Hiến tế?” Giọng Hazel căng lên. “Tôi đã mất đi mẹ mình. Tôi đã chết đi và trở lại. Giờ thì em trai tôi đang mất tích. Hiến tế thế đã đủ cho bà chưa?”

Leo hoàn toàn thông cảm được. Cậu muốn hét lên rằng cậu cũng đã mất đi mẹ mình. Cả cuộc đời cậu là bí ẩn này nối tiếp bí ẩn khác. Cậu đã mất đi con rồng của mình, Festus. Cậu gần như đã tự kết liễu đời mình để hoàn thành tàu Argo II. Giờ cậu đã bắn vào trại La Mã, gần như là khơi mào cho cuộc chiến và có lẽ mất đi sự tin tưởng của bè bạn.

“Ngay bây giờ,” cậu nói, cố kiềm chế cơn giận, “tất cả những gì tôi cần là Đồng Thiên Thai.”

“Ồ, dễ thôi,” Nemesis nói. “Ngay qua cái gò này thôi. Các người sẽ tìm thấy nó cùng với những người bạn yêu của mình.”

“Đợi đã,” Hazel nói. “Bạn yêu nào?”

Nemesis thảy một cái bánh vào miệng và nuốt chửng nó cùng dòng chữ may mắn và mọi thứ. “Cô sẽ hiểu thôi. Có lẽ họ sẽ dạy cho cô một bài học, Hazel Levesque. Phần lớn các anh hùng không thể thoát khỏi bản năng của mình, ngay cả khi được ban tặng cơ hội sống lần thứ hai.” Bà ta mỉm cười. “Và nói về em trai cô Nico, cô không có nhiều thời gian đâu. Xem nào…giờ là hai lăm tháng sáu phải không? Đúng rồi, sau ngày hôm nay thì còn sáu ngày nữa. Sau đó nó sẽ chết, cùng với cả thành Rome.”

Mắt Hazel mở lớn. “Sao…lại___?”

“Và về phần cậu, đứa con của lửa.” Bà ta quay sang Leo. “Thử thách tồi tệ nhất của cậu còn chưa đến đâu. Cậu sẽ luôn là kẻ ngoài cuộc, bánh xe thứ bảy. Cậu sẽ chẳng tìm được lấy một chỗ đứng giữa đồng bạn của mình. Cậu sẽ sớm phải đối mặt với một vấn đề mà mình không giải quyết nổi, dù thế, ta có thể giúp cậu…với một cái giá.”

Leo ngửi thấy mùi khói. Cậu nhận ra các ngón trên bàn tay trái của mình bốc cháy và Hazel đang khiếp sợ nhìn cậu chăm chăm.

Cậu nhét vội tay mình vào túi để dập lửa. “Tôi thích tự giải quyết những vấn đề của mình hơn.”

“Tốt thôi.” Nemesis phủi vụn bánh khỏi áo jacket.

“Nhưng, à, chúng ta đang nói đến kiểu giá cả nào thế hở?”

Nữ thần nhún vai. “Một trong những đứa con của ta gần đây đã trao đổi một con mắt để có thể thực sự thay đổi thế giới.”

Bụng Leo quặn lại. “Bà…muốn một con mắt ư?”

“Trong trường hợp của cậu có lẽ là hiến tế kiểu khác đi. Nhưng cũng phải thứ gì đau đớn tầm đấy. Đây.” Bà ta đưa cậu một chiếc bánh nướng may mắn chưa bị bẻ. “Nếu cậu cần một câu trả lời, bẻ nó ra. Nó sẽ giải quyết vẫn đề của cậu.”

Tay cậu run như cầy sấy khi cầm chiếc bánh. “Vấn đề nào?”

“Cậu sẽ biết khi thời cơ đến.”

“Không, cảm ơn,” Leo kiên quyết nói. Nhưng tay cậu như thể tự có ý thức thả chiếc bánh vào cái thắt lưng dụng cụ.

Nemesis lấy một cái bánh khác từ túi mình và bẻ nó ra. “Bạn sẽ có lí do để cân nhắc lại lựa chon của mình sớm thôi.” Ồ, tôi thích cái đó. Chẳng cần thay đổi gì ở đây sất.”

Bà ta gắn cái bánh lại và thảy nó vào cái giỏ. “Rất ít thần sẽ có thể giúp cậu trong nhiệm vụ được. Phần lớn hẳn đã bất lực rồi và sự rối trí của họ chỉ có thể trầm trọng hơn mà thôi. Có một thứ có thể mang lại sự thống nhất cho Olympus hiện thời__một sai lầm xưa kia cuối cùng phải được báo thù rửa hận. À, điều đó thực là ngọt ngào, cán cân cuối cùng cũng cân bằng! Nhưng nó sẽ không xảy ra trừ phi cậu chấp nhận sự giúp đỡ của ta.”

“Tôi cho rằng bà sẽ không nói với chúng tôi bà đang nói về cái gì,” Hazel lẩm bẩm. “Hoặc tại sao em trai tôi Nico chỉ còn sống được sáu ngày nữa. Hay sao Rome sắp bị phá hủy.”

Nemesis cười thầm. Bà ta nâng cái túi bánh lên và quàng qua vai. “Ồ, dây mơ rễ má với nhau cả thôi, Hazel Levesque. Về phần đề nghị của tôi, Leo Valdez, nghĩ kĩ đi. Cậu là một đứa trẻ tốt. Một người thợ chăm chỉ. Chúng ta có thể hợp tác. Nhưng tôi đã cầm chân cậu lâu quá rồi. Cậu nên đến thăm cái hồ phản chiếu trước khi ánh sáng nhạt đi. Cậu bé bị nguyền đáng thương của tôi khá là … kích động khi tối đến.”

Leo không thích lời đó, nhưng nữ thần trèo lên chiếc motor của mình. Rõ ràng nó đi được mặc những cái bánh xe hình Pac Mac, bởi Nemesis tăng tốc động cơ và biến mất trong một đám mây khói đen hình nấm.

Hazel cúi gập người xuống. Tất cả những cái bánh nướng và giấy may mắn biến mất trừ một mẩu giấy bị vò nhàu. Cô nhặt nó lên và đọc, “Bạn sẽ thấy bóng mình phản chiếu và có lí do để tuyệt vọng.”

“Quái thật,” Leo thốt lên. “Đi xem nó có nghĩa gì nào.”

divider-12


[1] Một dòng xe sang của Italia
maserati-grancabrio-sport-3
[2] cái này có thể dịch là lên yên nhưng do có đoạn sau của Leo nên để thế cho nó hợp
[3] Súng chống tăng bazooka
bazooka
[4] Pac-Man (パックマン Pakkuman) là một trò chơi arcade được phát triển bởi Namco và phát hành đầu tiên tại Nhật Bản vào 22 tháng 5 năm 1980.Trở nên nổi tiếng và được ưa thích ngay từ khi được phát hành cho đến ngày nay, Pac-Man được xem là một trò chơi kinh điển và trở thành một biểu tượng của văn hóa đại chúng những năm 80.
pacman-1974
bánh xe của Nemesis có lẽ như cái bà í cầm trong hình này
Nemesis
[5] Đây là từ chính xác do nhà văn viết, ko phải do lỗi chính tả đánh máy
[6] Bánh nướng may mắn từ gốc là fortune cookie, loại bánh chỉ có phần vỏ, bên trong có giấy ghi lời chúc hay cái gì đó tương tự, xem thêm ở đây
Fortune cookies
[7] từ gốc là mijo, từ thân thiết để gọi 'con trai của mẹ'
[8] Tyche là nữ thần điều khiển vận may, tài sản và số phận của 1 thành phố, con gái của Hermes hoặc Zeus với Aphrodite, xem thêm ở đây
Tyche_Antioch_Vatican_Inv2672
Khác với Nemesis là linh hồn của sự trừng phạt của thần thánh đối với những kẻ ngạo mạn (kiêu ngạo trước các vị thần). Tên của bà có nghĩa là "ban tặng những gì dã được thỏa thuận".
xem thêm ở đây
Ảnh của bà í đã có ở đầu bài rồi nhé