Mộc lan rạng khắp núi đồi - Phần 1
1. Cố Trăn
Năm ấy, đứa trẻ khẽ khàng quỳ gối bên chân ta, đầu dập xuống đất, cẩm bào sắc tím nhàn nhạt, mảnh lưng hơi cúi thành một đường cong, tựa đoá mộc lan ngậm nụ đợi thì toả sắc. Ngắm nhìn hồi lâu cũng chẳng nhận ra chút sức sống nào lưu lại trên người đứa trẻ năm tuổi này, thế mà nó lại là chủ nhân kế nhiệm của Cố gia ở Vĩnh An, nhỏ như vậy đã phải oằn lưng gánh lấy cơ nghiệp muôn đời gia tộc.
Từ xưa đến nay, gia chủ các đời Cố gia đều chết yểu ngay lúc đương tuổi tráng niên. Họ đạt được quyền thế nhưng thứ quyền thế đó chẳng bao giờ là đủ. Điều này dường như đã thành số mạng. Mà số mạng đó lại đang nằm gọn trong lòng bàn tay đứa trẻ này, nó đang lạnh run, đến mức chẳng dám ngẩng đầu mà liếc ta lấy