Showing posts with label huy. Show all posts
Showing posts with label huy. Show all posts

Thursday, May 16, 2013

The Mark of Athena _ Chương 20

The Mark of Athena


Dấu hiệu Athena


Chương 20


Annabeth


Reyna



CUỘC NỘI CHIẾN MỚI ĐÃ BẮT ĐẦU.

Leo, bằng cách nào đó, đã thoát khỏi cú rơi mà không hề hấn gì. Annabeth nhìn thấy cậu tránh né từ mái hiên này sang mái hiên khác[1], cho nổ mìn vào những con đại bàng khổng lồ sà xuống chỗ cậu. Các á thần La mã cố gắng đuổi theo nhưng vấp phải đống đạn của súng thần công và phải luồn lách qua đám khách du lịch, những người đang la hét và chạy theo vòng tròn.

Hướng dẫn viên tiếp tục gào lên, “Đó chỉ là tái hiện!” Mặc dù họ có vẻ không chắc lắm. Màn Sương Mù chỉ có thể làm thay đổi những gì mà người thường nhìn thấy.

Ở giữa sân, một con voi trưởng thành – có thể là Frank? – giận dữ ruổi quanh cột cờ, rượt các chiến binh La Mã chạy tán loạn. Jason đứng cách đó khoảng năm mươi mét, đấu kiếm với một sĩ quan trông chắc nịch, môi son màu đỏ anh đào, như máu. Có thể là một con ma cà rồng, hoặc một con quái vật Kool-Aid[2]?

Khi Annabeth trông thấy, Jason hét lên, “Xin lỗi chuyện này, Dakota!”

Cậu nhảy thẳng qua đầu cậu sĩ quan như một diễn viên nhào lộn và nện cán kiếm vào đầu cậu La Mã. Dakota ngã gục.

“Jason!” Annabeth gọi.

Cậu nhìn một lượt chiến trường trước khi nhìn cô.

Cô chỉ vào nơi tàu Argo II neo đậu. “Đưa những người khác lên tàu! Rút lui!”

“Còn cậu thì sao?” cậu hỏi.

“Đừng đợi tớ!”

Annabeth lao đi trước khi cậu lên tiếng phản đối.

Cô gặp khó khăn lúc đi qua đám đông khách du lịch. Tại sao có nhiều người muốn xem Đồn Sumter vào mùa hè nóng nực thế này cơ chứ? Nhưng Annabeth nhanh chóng nhận ra đám đông đang cứu mạng cô. Nếu không có sự hỗn loạn của những người đang sợ hãi này, người La Mã chắc đã bao vây hết bọn cô rồi.

Annabeth chạy vào căn phòng nhỏ, chắc chắn là một phần của các đơn vị đồn trú. Cô cố ổn định hơi thở. Cô tưởng tượng mình là một người lính Liên Minh trên hòn đảo này vào năm 1861. Bị bao vây bởi kẻ địch. Cạn kiệt lương thực và quân nhu, không có tiếp viện.

Một số quân Liên Minh là con Athena. Họ đã giấu tấm bảng đồ quan trọng ở đây – thứ gì đó mà họ không muốn để rơi vào tay kẻ thù. Nếu Annabeth là một trong số những á thần đó, cô sẽ để nó nơi nào?

Đột nhiên các bức tưởng trở lấp lánh. Không khí trở nên ấm áp. Annabeth tự hỏi liệu cô có đang gặp ảo giác hay không. Cô sắp sửa chạy đến lối ra ngay khi cánh cửa đóng sầm lại. Vữa giữa nhưng phiến đá phồng lên. Bong bóng nổ lốp bốp và hàng ngàn con nhện nhỏ trồi lên.

Annabeth không thể di chuyển. Tim cô như ngừng đập. Những con nhện bao trùm các bức tường, bò lên nhau, dàn ra khắp sàn nhà và từ từ bao vây lấy cô. Không thể nào. Điều này không phải là thật.

Nỗi sợ nhấn chìm cô vào kí ức. Đó là khi cô lên bảy, ở một mình trong phòng ngủ ở Richmond, Virginia. Những con nhện đến vào ban đêm. Chúng bò từng lớp từ tủ quần áo của cô và chờ trong bóng tối. Cô hét gọi cha cô, nhưng ông ấy đã đi công tác. Ông ấy dường như luôn luôn đi công tác.

Thay vào đó, mẹ kế của cô bước vào.

Em không ngại làm một mật thám xấu xa, bà đã một lần nói với cha cô, khi bà nghĩ Annabeth không nghe thấy.

Nó chỉ là tưởng tưởng của con, mẹ kế của cô nói về những con nhện. Con đang làm các em trai sợ đấy.

Chúng không phải các em, Annabeth cãi lại, điều đó làm biểu hiện của mẹ kế trở nên gay gắt. Đôi mắt của bà gần như trở nên đáng sợ như những con nhện.

Đi ngủ ngay, mẹ kế của cô nhấn mạnh. Không la hét nữa.

Những con nhện quay trở lại ngay khi mẹ kế của cô ra khỏi phòng. Annabeth cố gắng trốn dưới chăn, nhưng không khả thi lắm. Cuối cùng cô ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Cô thức dậy vào buổi sáng, phủ đầy những vết cắn, mạng nhện bao quanh mắt, mũi, miệng cô.

Những vết cắn biến mất khi cô thay quần áo, cho nên cô không có gì cho mẹ kế cô thấy ngoại trừ mạng nhện, nhưng bà nghĩ chúng là trò đùa tinh quái.

Không được nói về nhện nữa, mẹ cô cứng rắn nói. Con đã lớn rồi.

Đêm thứ hai, bọn nhện lại đến. Mẹ kế của cô tiếp tục làm tên mật thám xấu xa. Annabeth không được phép gọi cho cha cô và làm phiền ông bởi những điều vớ vẫn. Không, ông ấy sẽ không về nhà sớm.

Đêm thứ ba, Annabeth trốn khỏi nhà.

Sau đó, ở trại Con Lai, cô biết được tất cả những đứa con của Athena đều sợ nhện. Rất lâu về trước, Athena dạy cho một thợ dệt người thường là Arachne một bài học nặng nề - nguyền rủa bà ta vì thói kiêu ngạo bằng cách biến bà ta thành con nhện. Từ đó, bọn nhện ghét con cái Athena.

Nhưng điều đó không làm cô vượt qua nỗi sợ dễ dàng hơn khi đối mặt với chúng. Một lần, cô đã suýt giết chết Connor Stoll ở trại vì bỏ một con Tarantula[3] vào giường cô. Nhiều năm sau, cô gặp phải một cuộc tấn công kinh hoàng ở công viên nước ở Denver, khi Percy và cô bị tấn công bởi con nhện máy. Và vài tuần sau đó, Annabeth vẫn mơ thấy những con nhện đấy hằng đêm – bò khắp người cô, làm cô ngạt thở, quấn cô trong đống mạng nhện.

Bây giờ, cô đang đứng trong doanh trại ở Đồn Sumter, cô bị bao vây. Cơn ác mộng đã trở sự thật.

Một giọng nói ngái ngủ thì thầm trong đầu cô: Sẽ sớm thôi, con gái. Ngươi sẽ gặp người thợ dệt đó sớm thôi.

“Gaea?” Annabeth thì thầm. Cô sợ câu trả lời, nhưng vẫn hỏi: “Ai – người thợ dệt nào?”

Lũ nhện trở nên phấn khích, bò ngập trên tường, xoáy quanh chân của Annabeth như một xoáy nước màu đen lấp lánh. Annabeth chỉ hy vọng nó là ảo ảnh để giữ cô thoát khỏi nỗi sợ.

Ta hy vọng ngươi sống sót, cô gái, giọng người phụ nữ nói. Ta thích ngươi làm tế vật cho ta hơn. Nhưng chúng ta phải để người thợ dệt trả thù...

Giọng của Gaea mờ đi. Trên tường, ở trung tâm đám nhện, một biểu tượng đỏ rực: hình con cú như cái trên đồng bạc drachma, nhìn thẳng vào Annabeth. Sau đó, cứ như trong cơn ác mộng của cô, Dấu hiệu của Athena cháy trên tường, thiêu rụi lũ nhện cho đến khi căn phòng trống rỗng, ngoại trừ mùi tro ngột ngạt.

Đi đi, một giọng nói khác – giọng của mẹ Annabeth. Trả thù cho ta. Lần theo Dấu hiệu.

Biểu tượng con cú sáng rực mờ dần. Cánh cửa đồn trú mở bật ra. Annabeth đứng sững sờ ở giữa phòng, không chắc là cô đã nhìn thấy thứ gì đó thật, hay chỉ là ảo ảnh.

Một vụ nổ làm rung chuyển tòa nhà. Annabeth nhớ lại các bạn cô đang gặp nguy hiểm. Cô đã ở đây quá lâu.

Cô buộc bản thân phải di chuyển. Vẫn còn run rẩy, cô nhìn ra ngoài. Đại dương giúp cô thoải mái hơn. Cô liếc về cái sân – qua những người khách du lịch đang hoảng sợ và những á thần đang đánh nhau – đến rìa chiến trường, nơi một cây súng cối lớn đang chỉ ra ngoài biển.

Có thể Annabeth tưởng tượng, nhưng khẩu pháo cũ có màu đỏ rực. Cô chạy về hướng đó. Một con đại bàng tấn công cô, nhưng cô cúi nhanh xuống và tiếp tục chạy. Không thứ gì làm cô sợ hãi bằng những con nhện.

Các á thần La Mã lập hàng ngũ và đang tiến về phía tàu Argo II, nhưng một cơn bão nhỏ đã tụ lại trên đầu họ. Mặc bầu trời vẫn quang đãng quanh họ, sấm sét ầm ầm, chớp lóe lên phía trên đám người La Mã. Mưa gió cản họ lại.

Annabeth không dừng lại để nghĩ về nó.

Cô đến được cái súng cối và để tay lên mũi nó. Trên cái chốt đóng mở, Dấu hiện Athena sáng lấp lánh – đường viền màu đỏ xung quanh con cú.

“Trên cái súng cối,” cô nói. “Dĩ nhiên rồi.”

Cô gỡ các chốt. Không may. Khốn thật, cô rút con dao găm của mình. Ngay khi Đồng Thiên Thai chạm vào cái chốt, nó co lại và nới lỏng. Annabeth kéo nó ra và xọc ngón tay vào trong ống pháo.

Ngón tay cô chạm vào thứ gì đó lạnh ngắt, láng mịn và làm bằng kim loại. Cô lấy ra một cái đĩa nhỏ bằng đồng có kích thước bằng một đĩa trà, được khắc chữ tinh tế và có hình minh họa. Cô quyết định xem xét nó sau. Cô để nó trong ba lô của mình và quay lại.

“Đang vội sao?” Reyna hỏi.

Vị pháp quan đứng cách đó khoảng ba mét, chiến giáp đầy đủ, tay cầm lao vàng. Hai con chó săn kim loại gầm gừ nhìn về phía cô.

Annabeth quan sát xung quanh. Họ dường như đơn độc. Trận chiến đã dời đến bến cảng. Hy vọng các bạn của cô xử việc ngon lành trên tàu, nhưng họ phải lên đường ngay lập tức hoặc có nguy cơ bị bắt. Annabeth phải nhanh lên.

“Reyna,” cô nói, “những điều xảy ra với trại Jupiter đều là lỗi của Gaea. Eidolon, lũ ám hồn_”

“Tiết kiệm lời giải thích của cậu đi,” Reyna nói. “Cậu sẽ cần nó cho vụ xét xử.”

Những con chó gầm gừ và tiến về phía trước. Khi đó, vấn đề Annabeth nói thật có vẻ chẳng hề quan trọng với họ. Cô cố gắng suy nghĩ một kế hoạch đào thoát. Cô tự hỏi mình có thể đấu với Reyna một-chọi-một không. Nhưng với lũ con chó kim loại, cô chẳng có cơ hội nào.

“Nếu cậu muốn để Gaea chia tách hai trại,” Annabeth nói, “bọn khổng lồ sẽ chiến thắng. Chúng sẽ hủy diệt Lã Mã, Hy Lạp, các vị thần, toàn bộ thế giới loài người.”

“Cậu không nghĩ là tôi biết điều đó sao?” Giọng Reyna cứng như sắt. “Cậu sẽ cho tôi được lựa chọn nào kia chứ? Octavian rất khát máu. Cậu ta điên cuồng thu phục các quân đoàn và tôi không thể ngăn chặn được. Đầu hàng đi. Tôi sẽ đưa các cậu về Rome Mới xét xử. Sẽ không công bằng. Các cậu sẽ bị xử phạt đau đớn. Nhưng đủ để ngăn chặn bạo lực. Octivian sẽ không hài lòng, tất nhiên, nhưng tôi nghĩ tôi có thể thuyết phục những người khác rút lui.”

“Đó không phải tại tôi!”

“Không quan trọng!” Reyna ngắt lời. “Ai đó phải trả giá cho những chuyện đã xảy ra. Cứ để người đó là cậu. Lựa chọn thế sẽ tốt hơn.”

Da Annabeth râm ran. “Tốt hơn cái gì?”

“Sử dụng trí tuệ của cậu,” Reyna nói. “Nếu cậu trốn thoát được trong hôm nay, chúng tôi sẽ không đuổi bắt nữa. Tôi nói cho cậu nghe – thậm chí ngay cả một kẻ điên cũng sẽ không vượt biển để đến vùng đất cổ xưa. Nếu Octavian không thể trả thù tàu cậu, cậu ta sẽ hướng đến Trại Con Lai. Các binh đoàn sẽ khởi quân trên vùng đất của cậu. Chúng tôi sẽ san bằng nó.”

Giết bọn người La Mã, cô nghe được tiếng của mẹ cô thúc giục. Chúng không bao giờ là đồng minh của con.

Annabeth muốn khóc. Trại Con Lai thực sự là ngôi nhà duy nhất cô từng được biết đến và để trả giá cho tình bạn, cô đã nói cho Reyna biết chính xác nơi để tìm nó. Cô không thể để trại rơi vào quyền kiểm soát của người La Mã và đi  xa cách nửa vòng thế giới.

Nhưng nhiệm vụ của họ và mọi thứ cô đã trải qua để mang Percy trở lại...nếu cô không đến vùng đất cổ xưa đó, sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Không những thế, Dấu hiện Athena không phải dẫn đến phục thù.

Nếu ta có thể tìm được đường về nhà, mẹ cô đã từng nói, con đường về nhà...

Con sẽ sử dụng món quà của mình như thế nào? Aphrodite đã từng hỏi. Vì chiến tranh hay hòa bình?

Đây là câu trả lời. Dấu hiệu Athena có thể dẫn cô đến đó – nếu cô sống sót.

“Tớ sẽ,” cô nói với Reyna. “Tớ sẽ lần theo Dấu hiệu Athena đến Rome.”

Vị pháp quan lắc đầu. “Cậu không biết chuyện gì đang đợi cậu đâu.”

“Có, tớ biết,” Annabeth nói. “Mối hận thù giữa hai trại...tớ có thể hàn gắn nó.”

“Ác cảm đó đã có từ hàng ngàn năm qua. Làm sao một người có thể hàn gắn nó?”

Annabeth ước gì cô có thể đưa ra một câu trả lời thuyết phục, cho Reyna thấy chương trình 3-D hay là một sơ đồ thông minh, nhưng cô không thể. Cô chỉ biết cô phải thử. Cô nhớ đến ánh mắt hoang mang trên khuôn mặt mẹ cô: Ta phải về nhà.

“Nhiệm vụ phải thành công,” cô nói. “Cậu có thể thử ngăn chặn tớ, trong trường hợp đó bọn tớ sẽ chiến đấu đến cùng. Hoặc cậu có thể để tớ đi và tớ sẽ cố gắng cứu cả hai trại. Nếu các cậu phải khởi quân ở Trại Con Lai, ít nhất hãy thử trì hoãn nó. Làm chậm bước đi của Octivian.”

Mắt của Reyna nheo lại. “Là một cô con gái của nữ thần chiến tranh khác, tớ tôn trọng sự táo bạo của cậu. Nhưng nếu cậu rời khỏi bây giờ, cậu đã đẩy trại của cậu tới bước diệt vong.”

“Đừng quá xem thường Trại Con Lai,” Annabeth cảnh báo.

“Cậu chưa bao giờ thấy binh đoàn trong các trận chiến,” Reyna phản đối.

Ngoài bến cảng, một giọng nói quen thuộc hét lên trong gió: “Giết chúng! Giết hết chúng đi!”

Octivian đã sống sót và đang bơi trong cảng. Cậu ta núp phía sau vệ sĩ của mình, la hét cỗ vũ những á thần La Mã tấn công con tàu, giữ chặt khiên của họ để làm lệch hướng các cơn bão dữ dội xung quanh mình.

Trên boong tàu Argo II, Percy và Jason đứng cạnh nhau, kiếm họ giao nhau. Annabeth cảm nhận sự náo nức lan đến cột sống của cô khi cô nhận ra hai chàng trai đang làm việc như một, triệu hồi bầu trời và biển cả thực hiện mệnh lệnh của mình. Nước và gió khuấy vào nhau. Sóng trào dâng đánh vào thành lũy và chớp lóe lên. Những con đại bàng khổng lồ bị đánh bật khỏi bầu trời. Đống đổ nát của chiếc phi xa cháy trong nước và HLV Hedge đung đưa một cái nỏ, thực hiện mấy cú bắn bừa vào những con chim La Mã khi chúng bay trên trời.

“Cậu thấy chưa?” Reyna nói một cách cay đắng. “Ngọn giáo đã được phóng đi. Chúng ta đang có chiến tranh.”

“Sẽ không nếu tớ thành công,” Annabeth nói.

Biểu hiện của Reyna giống khi ở trại Jupiter, khi cô nhận thấy Jason đã có cô gái khác. Vị pháp quan quá cô độc, quá cay đắng và bị phụ lòng tin rằng mọi thứ có thể đúng đắn với cô một lần nữa. Annabeth chờ cô tấn công.

Thay vào đó, Reyna búng tay. Hai con chó kim loại lùi lại. “Annabeth Chase,” cô nói, “lần sau chúng ta gặp lại, sẽ là kẻ thù trên chiến trường.”

Vị pháp quan quay người và bước ngang qua thành lũy, những con chó săn theo sau cô.

Annabeth lo sợ đó là một trò đùa, nhưng cô không có thời gian để nghi ngờ. Cô chạy đến chỗ con tàu.

Những cơn gió đập vào người La Mã dường như không ảnh hưởng đến cô.

Annabeth chạy nước rút về phía họ. Octivian hét lên, “Ngăn cô ta lại!”

Một cây giáo bay ngang tai cô. Tàu Argo II đã chuẩn bị rời cảng. Piper đứng ở ván cầu, tay cô vươn ra.

Annabeth nhảy lên và nắm lấy tay Piper. Cái ván cầu rơi xuống biển, hai cô gái đổ nhào lên boong.

“Đi!” Annabeth la lên. “Đi, đi, đi thôi!”

Động cơ ầm ầm phía dưới cô. Các mái chèo khuấy động. Jason đổi hướng gió và Percy gọi một cơn sóng khổng lồ nâng con tàu lên cao hơn cả bức tường pháo đài rồi đẩy họ ra biển. Ngay khi tàu Argo II đạt vận tốc tối đa, Fort Sumter chỉ còn là một vệt mờ phía xa xa và họ đang chạy đua trên những con sóng đến vùng đất cổ xưa.

Fancy Cross Page Divider
[1] Mái hiên (từ tiếng Ý) là một cổng vòm dẫn đến lối vào của một tòa nhà, hoặc mở rộng như một hàng cột, với một cấu trúc mái nhà trên một lối đi, được hỗ trợ bởi các cột hoặc được bao bọc bởi những bức tường. Ý tưởng này đã được sử dụng rộng rãi trong Hy Lạp cổ đại và có ảnh hưởng đến nhiều nền văn hóa, bao gồm cả các nền văn hóa phương Tây.
[2] Kool-Aid là một nhãn hiệu thức uống sỡ hữu bởi Kraft Foods.
[3] Nhện tarantula được coi là một trong những loài nhện lớn và lông lá nhất thế giới. Chúng có thể đạt đến độ dài trên 10cm khi trưởng thành. Tên của nhện tarantula dựa trên một điệu nhảy tarantella của người da đỏ vùng Amazon. Sở dĩ nó có tên như vậy là vì khi bị nó cắn, người ta đau đớn phát điên lên và nhảy chồm chồm như lên cơn dại để quên đi sự đau buốt mà dường như giảm được rất nhiều khi cộng thêm với sức nóng của đống lửa.
nhện tl

Sunday, March 17, 2013

The Mark of Athena _ Chương 14

Dấu hiệu Athena


Chương 14


Percy


Coach-Hedge



PERCY TỪNG THẤY FRANK BỊ BAO VÂY giữa đám quỷ ăn thịt người, đương đầu với một đám khổng lồ bất tử và thậm chí thoát khỏi tay Thanatos[1], thần chết. Nhưng cậu chưa bao giờ thấy Frank kinh hồn táng đởm như lúc này, lúc thấy hai bọn họ ngủ quên trong chuồng ngựa.

"Gì cơ..." Percy dụi dụi mắt. "Ờ, bọn mình ngủ quên mất."

Frank nuốt xuống. Cậu bận giày thể thao, quần hộp sẫm màu và một cái áo phông Thế vận hội mùa đông Vancouver với một phù hiệu sĩ quan chỉ huy gắn cổ áo (điều có vẻ vừa buồn vừa đầy hy vọng với Percy, khi mà giờ đây họ đã trở thành những kẻ phản bội). Frank chuyển tầm mắt đi như thể nhìn hai người bọn họ với nhau làm bỏng mắt cậu.

"Ai cũng nghĩ hai người đã bị bắt cóc," Frank nói. "Bọn mình đã lật tung cả cái tàu này lên. HLV Hedge mà biết được - ÔI, thần thánh, hai người đã ở đây cả đêm hả?"

"Frank!" Tai Annabeth đỏ bừng như dâu chín. "Bọn mình chỉ xuống đây để nói chuyện. Bọn mình ngủ thiếp đi mất. Vô tình thôi. Và hết chuyện."

"Cũng có hôn hít vài lần," Percy nói.

Annabeth lườm cậu. "Chẳng giúp được gì cả!"

"Tốt nhất bọn mình nên..." Frank chỉ ra cửa chuồng ngựa. "Ờ, bọn mình lẽ ra phải tập trung vào bữa sáng. Hai người tự giải thích chuyện hai người đã làm - ý mình là đã không làm, nhé? Ý mình là...mình thực sự không muốn ông thần nông - ý mình là thần rừng đó - giết mình"

Frank chạy mất.

Khi mọi người cuối cùng cũng tề tựu đông đủ ở nhà ăn tập thể, chuyện có vẻ không tệ như Frank đã sợ. Leo không thể ngừng nhe răng cười và lẩm bẩm "Kinh điển. Kinh điển." Chỉ có mỗi Hazel là có vẻ kinh sợ, có lẽ vì cô bạn là người của thập niên 40. Cô không ngừng quạt quạt mặt mình và tránh nhìn thẳng vào mắt Percy.

Hiển nhiên, HLV Hedge nổi điên, nhưng Percy thấy khó mà nể sợ ông thầy thần rừng khi mà ông chỉ cao có mét rưỡi.

"Chưa bao giờ trong đời tôi!" HLV Hedge gầm lên, vung vẩy cái gậy bóng chày của ông và hất đổ một đĩa táo. "Vô kỉ luật! Vô trách nhiệm!"

"Huấn luyện viên," Annabeth thanh minh, "chỉ là một tai nạn thôi mà. Bọn em nói chuyện và bọn em ngủ thiếp đi mất."

"Hơn nữa," Percy nói, "thầy đang bắt đầu nói nghe giống Terminus[2] rồi đấy."

Thầy Hedge nheo mắt. "Đấy có phải là một lời nhục mạ không hả Jackson? Bởi vì ta - ta sẽ kết liễu cậu ngay bây giờ, nhóc con ạ."

Percy cố nín cười. "Chuyện này sẽ không xảy ra lần nào nữa đâu, huấn luyện viên. Em hứa đấy. Giờ không phải chúng ta có chuyện khác cần bàn sao?

Thầy Hedge hờn dỗi. "Được thôi! Nhưng tôi đang để mắt đến cậu đấy, Jackson! Còn trò, Annabeth Chase, tôi cứ nghĩ trò có ý thức hơn-"

Jason đằng hắng. "Vậy, lấy ít đồ ăn đi, mọi người. Và bắt đầu vào việc thôi."

Cuộc họp giống như một hội đồng chiến tranh với bánh donut. Dẫu vậy, hồi ở Trại Con lai họ từng có những cuộc thảo luận nghiêm túc nhất quanh một cái bàn bóng bàn trong phòng giải trí với bánh quy giòn và sốt Cheez Whiz[3], nên Percy cảm thấy như ở nhà.

Cậu kể cho mọi người về giấc mơ của mình - hai gã khổng lồ song sinh lên kế hoạch "tiếp đón" bọn họ trong một bãi đỗ xe ngầm với bệ phóng tên lửa, Nico di Angelo bị nhốt trong một cái hạp bằng đồng, từ từ chết ngạt với những hạt lựu dưới chân.

Hazel phát ra tiếng nức nở tắc nghẹn. "Nico...Ôi, thần thánh ơi. Những hạt lựu."

"Cậu biết mấy hạt đấy là gì à?" Annabeth hỏi.

Hazel gật đầu. "Thằng bé từng chỉ cho mình một lần. Chúng được lấy từ khu vườn của mẹ kế mình."

"Mẹ k...Ồ," Percy nói. "Ý cậu là Persephone[4]."

Percy đã gặp vợ của Hades một lần, bà ta không hẳn là rực rỡ và ấm áp. Cậu cũng từng đến khu vườn dưới Âm phủ của bà ta - một nơi rùng rợn đầy những cây cỏ bằng pha lê nở ra những bông hoa đỏ như máu hay trắng nhợt như những hồn ma.

"Những hạt lựu đó là thứ thức ăn trụ-mệnh." Hazel nói. Percy có thể thấy cô đang căng thẳng, bởi tất cả đám đồ bạc trên bàn đang bắt đầu dịch về phía cô. "Chỉ có con của Hades có thể ăn chúng. Nico luôn mang theo một ít phòng khi thằng bé bị kẹt ở đâu đó. Nhưng nếu thực sự nó đang bị giam cầm-"

"Bọn khổng lồ đang cố lừa chúng ta vào bẫy," Annabeth nói. "Chúng cho rằng chúng ta sẽ đến cứu cậu ấy."

"Chà, chúng đã đúng!" Hazel nhìn quanh bàn, niềm tin của cô dần rơi rụng. "Chúng ta sẽ làm vậy. Phải không?"

"Chuẩn." HLV Hedge gào lên với một miệng đầy khăn giấy. "Sẽ có đánh nhau, đúng không?"

"Hazel, dĩ nhiên bọn mình sẽ cứu cậu ấy ra," Frank nói. "Nhưng chúng ta có bao nhiêu thời gian trước khi..ờ, ý anh là, Nico có thể trụ được bao lâu?"

"Mỗi hạt một ngày." Hazel khổ sở nói. "Đấy là nếu thằng bé duy trì tình trạng chết lâm sàng."

"Chết lâm sàng?" Annabeth cau mày. "Nghe chẳng vui vẻ gì nhỉ?"

"Làm vậy sẽ giúp thằng bé khỏi dùng hết không khí để thở." Hazel nói. "Như kiểu ngủ đông[5] hay hôn mê vậy. Mỗi hạt sẽ giúp thằng bé trụ được một ngày, chỉ thoi thóp."

"Và cậu ấy chỉ còn năm hạt," Percy nói. "Đồng nghĩa với năm ngày, kể cả hôm nay. Bọn khổng lồ hẳn đã sắp đặt như vậy, để chúng ta phải đến đó vào này mùng một tháng bảy. Giả sử Nico bị giấu ở đâu đó trong thành Rome-"

"Vậy là không có nhiều thời gian." Piper kết luận. Cô đặt tay lên vai Hazel. "Bọn mình sẽ tìm được cậu ấy. Ít nhất giờ ta hiểu được ý nghĩa của mấy câu trong lời tiên tri. 'Cặp sinh đôi dập tắt hơi thở của thiên thần, người giữ chìa khóa cánh cửa tới cái chết vĩnh hằng.' Họ của em cậu là di Angelo. Angelo trong tiếng Ý là 'thiên thần'."

"Ôi, thần thánh ơi," Hazel thầm thì. "Nico."

Percy nhìn cái bánh donut nhân mứt của mình chằm chằm. Cậu từng có quá khứ không mấy tốt đẹp với Nico. Cậu ta từng lừa Percy làm một chuyến thăm quan cung điện của Hades và kết cục là Percy bị tống vào một buồng giam. Nhưng phần lớn thời gian, Nico ở phe tốt. Chắc chắn cậu ta không đáng phải bị chết ngạt từ từ trong một cái hạp đồng và Percy không thể chịu nổi khi nhìn Hazel đau khổ.

"Bọn mình sẽ cứu nó." Cậu hứa với cô. "Bọn mình phải làm vậy. Lời tiên tri nói nó giữ chìa khóa tới cái chết vĩnh hằng."

"Đúng vậy." Piper khích lệ. "Hazel, em của em đi tìm Cửa Tử dưới Âm phủ, phải không? Hẳn nó đã tìm ra rồi."

"Nó có thể nói cho chúng ta biết cánh cửa ở đâu," Percy nói, "và làm thể nào để đóng nó."

Hazel hít sâu. "Phải, tốt."

"Ờ..." Leo ngọ nguậy trên ghế. "Một điều thôi. Bọn khổng lồ muốn bọn mình làm vậy, phải không? Vậy là bọn mình đang đưa chân vào bẫy?"

Hazel nhìn Leo như thể cậu vừa làm một cử chỉ tục tĩu. "Chúng ta không có cách nào khác."

"Đừng hiểu sai ý anh, Hazel. Chỉ là em trai em, Nico... nó biết về cả hai trại, đúng không?"

"Ờ, đúng." Hazel nói.

"Cậu ấy đã đi lại giữa hai trại," Leo nói, "và không nói với bên nào cả."

Jason ngồi thẳng dậy, vẻ mặt cứng rắn. "Cậu đang thắc mắc liệu chúng ta có tin được cậu ta hay không. Mình cũng vậy."

Hazel bật dậy. "Em không thể tin điều này được. Thằng bé là em trai em. Nó mang em trở về từ Âm phủ. Và mọi người không muốn cứu thằng bé?"

Frank đặt tay lên vai cô. "Không ai nói vậy cả." Cậu lườm Leo. "Tốt nhấtđừng ai nói vậy."

Leo chớp mắt. "Nghe này, mọi người. Mình chỉ có ý là-"

"Hazel." Jason nói. “Leo khá là có lý mà. Anh nhớ Nico từng ở Trại Jupiter. Giờ anh biết được nó còn đến Trại Con Lai nữa. Điều đó khiến anh thấy - chà, hơi ám muội. Ta có thực sự biết lòng trung thành của nó đặt ở đâu không? Chỉ là bọn mình phải thận trọng thôi mà."

Hai cánh tay Hazel run rẩy. Một cái đĩa bạc phóng về phía cậu và đập vào bức tường đằng sau, làm tung tóe món trứng bác trong đĩa. "Anh... ngài Jason vĩ đại...thủ lĩnh tôi kính trọng. Lẽ ra anh phải công bằng chứ, là một người lãnh đạo tốt phải như vậy. Vậy mà giờ anh..." Hazel dậm chân và chạy vụt ra khỏi nhà ăn.

"Hazel." Leo gọi với theo cô. "A, khỉ, mình nên-"

"Cậu đã gây chuyện đủ rồi." Frank gầm gừ. Cậu đứng dậy đuổi theo Hazel, nhưng Piper ra hiệu cho cậu ngừng lại.

"Cho cô ấy thời gian." Piper khuyên. Rồi cô quay sang cau mày với Leo và Jason. "Hai cậu. Thế hơi quá lạnh lùng rồi đấy."

Jason trông có vẻ sốc. "Lạnh lùng? Mình chỉ đang cảnh giác thôi mà."

"Em trai con bé đang chết dần chết mòn." Piper nói.

"Mình sẽ đi nói chuyện với cô ấy." Frank khăng khăng.

"Không," Piper nói. Để con bé bình tĩnh lại trước đã. Tin mình đi. Tẹo nữa mình sẽ đi xem nó ra sao."

"Nhưng mà." Frank phì phò như một con gấu bị chọc điên. "Được thôi. Mình sẽ chờ."

Từ phía trên vang lên tiếng ù ù như một cái máy khoan lớn.

"Là Festus," Leo nói. "Mình đã để cậu ấy ở chế độ tự lái, nhưng bọn mình chắc phải đến gần Atlanta rồi. Mình phải lên đó...ờ, giả còn biết phải hạ cánh chỗ nào."

Mọi người đồng loạt quay về phía Percy.

Jason nhướng một bên mày. "Cậu là Thuyền Trưởng Nước Mặn. Có ý kiến gì từ phía chuyên gia không?"

Phải chăng có chút oán giận trong giọng điệu của cậu? Percy tự hỏi liệu có phải Jason đang ngấm ngầm để bụng vụ đấu tay đôi ở Kansas hay không. Jason đùa cợt về vụ đó, nhưng Percy nhận thấy cả hai người đều mang chút tị hiềm. Bạn không thể để hai á thần đọ sức mà không khiến họ thắc mắc ai mạnh hơn.

"Mình cũng không chắc nữa," cậu thừa nhận. "Đâu đó trung tâm, ở trên cao để chúng ta có tầm nhìn tốt, quan sát được toàn thành phố. Có lẽ là một công viên hay một cánh rừng nào đó chăng? Bọn mình không muốn hạ cánh một tàu chiến giữa khu trung tâm đâu. Mình ngờ là ngay cả Màn Sương Mù cũng không thể che nổi thứ khổng lồ như vậy."

Leo gật đầu. "Luôn và ngay." Cậu chạy về phía cầu thang.

Frank bồn chồn ngồi lại vào ghế. Percy cảm thấy tiếc cho anh chàng. Trong chuyến đi tới Alaska, cậu đã quan sát Hazel và Frank trở nên gần gũi hơn. Cậu biết Frank có cảm giác che chở với cô thế nào. Cậu cũng để ý thấy cái nhìn căm ghét Frank dành cho Leo. Cậu quyết định rằng đưa Frank rời xa con tàu một lát sẽ là một ý hay.

"Khi bọn mình hạ cánh, mình sẽ đi thám thính Atlanta một chút." Percy nói. "Frank, mình cần cậu giúp."

"Ý cậu là lại biến thành rồng nữa á? Thật tình, Percy, mình không muốn làm một cái taxi biết bay của mọi người suốt nhiệm vụ đâu."

"Không," Percy nói. "mình muốn cậu đi cùng mình vì cậu mang dòng máu Poseidon. Có lẽ cậu có thể giúp mình tìm ra chỗ có nước mặn. Với lại, cậu ổn với một chuyến bay mà."

Cái đó có vẻ làm Frank thấy khá hơn một chút. "Được thôi, mình đoán thế."

"Tuyệt." Percy nói. "Bọn mình nên mang thêm một người nữa. Annabeth-"

"Ồ, không!" HLV Hedge gằn giọng. "Quý cô, cô bị cấm túc."

Annabeth nhìn ông thầy chằm chằm như thể ông đang nói thứ tiếng ngoài hành tinh. "Gì cơ ạ?"

"Cô và Jackson sẽ không đi đâu cùng nhau cả!" Hedge nhấn mạnh. Ông thầy lườm Percy, thách cậu dám bật lại. “Ta sẽ đi cùng Frank và Ngài Jackson Lén Lút. Mấy người còn lại ở lại canh gác con tàu và đảm bảo rằng Annabeth không phá thêm điều luật nào.”

Tuyệt, Percy nghĩ. Một ngày toàn-con-trai với Frank và một thần rừng khát máu, đi tìm nước mặn trong một thành phố toàn đất rắn đanh.

"Chuyện này," cậu nói, "sẽ vui lắm đây."

Fancy Cross Page Divider


[1] Thanatos (tiếng Hy Lạp:Θάνατος), Mors hay Letus trong thần thoại La Mã, là vị thần đại diện cho cái chết, người chuyên quản lí các linh hồn.
[2] Terminus: là vị thần của ranh giới trong thần thoại La Mã, người bảo vệ ranh giới của cả lãnh thổ cá nhân và lãnh địa chung của thành Rome. Ông thần này khá là lịch sự nhưng sẽ nổi điên nếu luật lệ bị vi phạm. Vị thần này không có bản thể Hy Lạp.
[3] Cheez Whiz: Một loại sốt làm từ phô mai của hãng Kraf.
[4] Persephone: vợ của Hades, con gái của Zeus và Demeter.
[5] hibernate: ngủ trong trạng thái đông lạnh, các cơ quan trong cơ thể gần như ngưng hoạt động, thường thấy ở động vật lưỡng cư hay bò sát, không phải ngủ đông như gấu hay sóc.